8 giờ sáng.
Mục Hàn Xuyên trở về bí mật căn cứ của mình.
Hắn vào tắm rửa qua loa một lượt, sau đó xử lý lại toàn bộ vết thương trên người, rồi dùng thêm một tấm phụ trợ đạo cụ tạp -- y liệu bao.
Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng này. Trạng thái của hắn hiện giờ vẫn xem như không tệ, cuối cùng cũng hạ quyết tâm tham gia 25 cốt linh trở xuống luân thứ tinh anh tái trong tháng, không muốn bỏ lỡ cơ hội này, cũng muốn xem thử rốt cuộc phần thưởng sẽ là gì.
Dù sao cũng mới chỉ là vòng đầu tiên, đối thủ gặp phải e rằng cũng chỉ cỡ như Na Lị mà thôi?
Bản thân đang full trang bị, còn phải sợ cái gì?
Cho dù chỉ phát huy được sáu bảy phần thực lực, có trang bị gia trì cũng đã đủ rồi, hoàn toàn chẳng có gì phải ngán.
Cứ thế quyết định.
Hắn khẽ giơ hai tay lên, Long Hài Bích Hoản, lôi đình chấn kích hộ thối, Hư Không Vị Giáp, Thanh Uyên nhận, Ba Tiêu phiến, toàn bộ đồng loạt quay về.
Hắn lấy ra hai tấm phụ trợ đạo cụ tạp -- độ bền giá trị, bổ sung đầy độ bền cho Long Hài Bích Hoản và Ba Tiêu phiến.
Mọi thứ đã chuẩn bị gần xong, tiếp theo chỉ cần ngủ đủ sáu giờ, đợi hiệu quả trị liệu của y liệu bao kết thúc, là có thể đi lấy lại hai món trang bị còn đang sửa chữa, rồi tiến vào luân thứ tinh anh tái.
Mục Hàn Xuyên trở mình, không nghĩ thêm gì nữa. Chỉ chưa đầy một phút, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu.
…
Thai Trạch tiểu huyện thành, trong một con hẻm quanh co chật hẹp, cũ nát, hai bên là những căn nhà gạch thấp bé kiểu cũ, tường vữa bong tróc, lớp sơn đã ngả vàng loang lổ.
Con hẻm rất hẹp, chỉ đủ cho hai ba người đi song song. Từ những căn nhà hai bên, tiếng trẻ con đùa nghịch và tiếng trò chuyện trầm thấp của người già không ngừng vọng ra.
Mục Hạo Diễm dẫn theo hai người xuất hiện tại nơi này.
Điều khiến hắn vô cùng bất ngờ là, còn chưa cần tra Địa Hạ Nghĩ Võng, chỉ từ đống tư liệu tại Nạm An thị, hắn đã lần ra được một vài tin tức liên quan đến Mục Hàn Xuyên. Tuy không quá cụ thể, phần lớn chỉ là vài nét ghi chép sơ sài, nhưng cũng đủ để lần theo dấu vết.
Hắn gom toàn bộ những tư liệu ấy lại, tra xét và phân tích cẩn thận, cuối cùng xác định được ba người có khả năng liên quan tới Mục Hàn Xuyên, mà cả ba đều đang ở trong tòa tiểu huyện thành này.
Diêm Duy, 27 tuổi, không cha không mẹ, đã thành gia, có thê và một nữ nhi.
Đào Thiên Hòa, 23 tuổi, trong nhà còn một vị nãi nãi, chưa thành gia.
Thu Tuyết, 25 tuổi, sống một mình, phụ thân mẫu thân ly dị từ sớm, nàng lớn lên bên cạnh gia gia. Sau khi gia gia qua đời, nàng vẫn luôn một mình ở đây, căn nhà này cũng là di sản do gia gia để lại.
Ba người ấy thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt, đều là những kẻ hết sức bình thường, trong danh sách thí luyện giả tại địa phương cũng không hề có tên bọn họ.
Nhưng bọn họ lại có một điểm chung: đều làm nghề “nghệ thuật”. Cả ba cùng làm việc trong một tang táng linh nhạc đội, ai nấy đều có nhạc khí sở trường, chuyên nhận việc đưa tang. Mà Mục Hàn Xuyên, rất có thể đang ở cùng bọn họ.
Mục Hạo Diễm trước hết đã đi điều tra về tang táng linh nhạc đội này. Tổng cộng có hơn mười người, lúc nhiều việc thì chia làm hai nhóm, lúc ít việc thì cùng nhau xuất động. Ai rảnh thì đi, ai có việc riêng thì tự lo việc mình, hành sự khá tùy ý.
Lúc này, hắn đã đứng trước cửa nhà của Thu Tuyết. Nàng phụ trách gõ tiểu la và xướng tang.
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa vang lên. Bên trong nhà, Thu Tuyết khẽ cau mày. Mới sáng sớm, là ai lại tìm đến nhà nàng?
Nàng chỉ cao chừng 1m55, người nhỏ thó, gầy gò, e rằng còn chưa nổi 80 cân.
Bao năm qua, kể từ sau khi gia gia mất, nhà nàng gần như chẳng còn ai lui tới. Ngay cả những người cùng làm việc, biết rõ chỗ ở của nàng cũng không nhiều.
“Các ngươi tìm ai?” Nàng dè dặt hé cửa ra một khe nhỏ.
Mục Hạo Diễm nở nụ cười ôn hòa: “Xin thứ cho đã quấy rầy. Ta đến là muốn hỏi thăm một người, một thân nhân thất lạc của Mục gia ta.”Thu Tuyết thoáng ngẩn ra, suýt nữa buột miệng mắng chửi. Đám người này chẳng lẽ có bệnh? Nàng làm nghề đưa tang, vậy mà lại chạy đến chỗ nàng tìm thân nhân thất lạc?
“Các ngươi có phải gõ nhầm cửa rồi không?”
“Không nhầm, ngươi là Thu Tuyết, đúng chứ?”
“Phải, nhưng rốt cuộc các ngươi muốn gì?”
“Xin hỏi, ngươi có quen người này không? Hắn là người thân thất lạc từ nhỏ của gia tộc ta.”
Mục Hạo Diễm lấy ra một tấm ảnh, không phải ảnh Mục Hàn Xuyên lúc nhỏ, mà là ảnh chụp hắn lần trước đến Mục gia.
Chỉ nhìn một cái, Thu Tuyết đã nhận ra ngay. Rõ ràng đến mức ấy, dù nàng có mù cũng biết đó là ai...
Nàng nhìn Mục Hạo Diễm và hai kẻ phía sau như nhìn lũ ngốc. Các ngươi cầm ảnh hiện tại của hắn, rồi chạy đi tìm một đứa trẻ thất lạc từ nhiều năm trước?
Quen A Xuyên bao năm nay, nàng chưa từng nghe hắn nhắc mình còn người thân nào. Hắn vốn là nghĩa tử do Ngô lão đầu nhận nuôi, mà khi được nhận nuôi đã mười ba tuổi rồi. Đầu óc hắn lanh lợi vô cùng, đâu phải hạng ngu ngốc. Nếu thật sự bị lạc, hắn cũng tự tìm đường về được, cần gì để người khác đi tìm? Huống hồ lại còn là nhiều năm sau mới lò dò xuất hiện?
Không cần nghĩ nhiều, Thu Tuyết đã hiểu ra. A Xuyên chắc chắn đã chọc phải chuyện gì đó, đám người này là tới kiếm phiền phức.
“Không quen!”
“Ngươi chắc chứ? Ta khuyên ngươi nên nhìn kỹ thêm lần nữa.” Bàn tay Mục Hạo Diễm đã thò vào khe cửa.
“Thật sự không quen. Đại thúc, người sang nhà khác hỏi thử đi, các ngươi thật sự tìm nhầm rồi.”
“Cô nương.” Tay kia của Mục Hạo Diễm rút ra một xấp tiền, “Mười vạn. Chỉ cần nói cho ta những gì ngươi biết, chỗ này đều là của ngươi.”
“Xin lỗi, ta thật sự không hiểu ngươi đang nói gì...”
“Chê ít sao? Một trăm vạn, thế nào?”
Hai kẻ phía sau hắn lập tức bước lên, khí thế ép người.
Ba người này tuyệt đối đều là thí luyện giả. Nơi này không thể ở lại thêm nữa. Thu Tuyết làm bộ trầm ngâm, đẩy cửa ra ngoài thêm một chút. Ngay lúc Mục Hạo Diễm tưởng nàng đã chịu nhượng bộ, cánh cửa bỗng rầm một tiếng đóng sập lại: “Cút! Ta không bán!”
Tiếng quát bất ngờ ấy vang dội vô cùng, lập tức kinh động hàng xóm xung quanh.
“A...” Ngón tay Mục Hạo Diễm bị kẹp mạnh, trong chớp mắt đã tím bầm một mảng.
“Khốn kiếp! Mau đuổi theo, bắt cho được nàng, đừng để nàng chạy!”
Một tên thủ hạ lập tức húc văng cửa xông vào, tên còn lại vòng sang bên hông, lao thẳng tới cửa sổ phía sau, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.
Thu Tuyết phản ứng cực nhanh, lao thẳng vào phòng mình, chộp lấy một cái túi nhỏ, rồi lộn người nhảy vọt ra ngoài, cắm đầu phóng như bay vào con hẻm nhỏ.
Đây là nơi nàng lớn lên từ bé, không ai quen thuộc nơi này hơn nàng. Chỉ bằng ba kẻ đó mà cũng muốn đuổi kịp nàng?
Năm phút sau.
Hai tên thủ hạ tay trắng quay về.
“Để chạy mất rồi?” Mục Hạo Diễm tức đến bốc hỏa. Hai tên phế vật, ngay cả một nữ nhân nhỏ bé cũng không giữ nổi.
Xung quanh đã tụ lại một đám người đông nghịt, ai nấy đều chỉ trỏ bàn tán, thậm chí đã báo cảnh rồi.
Một tên thủ hạ ghé lại gần, hạ giọng nói: “Nàng ta rất nhanh, là một thí luyện giả.”
“Dã sinh thí luyện giả?” Mục Hạo Diễm cười lạnh. Xem ra hắn đã coi thường nữ nhân này rồi.
“Đi, lập tức chia ra tìm hai kẻ còn lại. Không thể để bọn chúng cũng chạy mất. Ta đi tìm Diêm Duy, các ngươi dẫn người đi tìm tên Đào Thiên Hòa kia, nhất định phải moi ra tung tích của Mục Hàn Xuyên.”
“Rõ.”
Tên thủ hạ còn lại hỏi: “Có cần bẩm báo về gia tộc không?”
“Không.” Mục Hạo Diễm lập tức từ chối, “Tìm được người thì đương nhiên là một công lớn, còn nếu không tìm được thì sao?”
“Mọi chuyện cứ đợi tìm được người rồi hẵng nói. Còn những việc khác, trước hết không cần để ý.”Mục Hạo Diễm rất ghét Mục Kỳ Minh. Dù thật sự tìm được Mục Hàn Xuyên, hắn cũng không giao cho Mục Kỳ Minh, mà sẽ đưa về cho lão thái gia nhà mình. Lúc này còn chưa tiện để gia tộc biết chuyện.
“Đã rõ, bọn ta đi ngay.”
Thu Tuyết đã chạy rất xa, trong đầu chỉ nghĩ phải lập tức liên lạc với A Xuyên, bảo hắn mau trốn đi. Nhưng nàng lại sợ bị nghe lén, khí độ của đám người kia rõ ràng không tầm thường, nhất định lai lịch không nhỏ.
Bọn chúng đã tìm được nàng, vậy ắt cũng có thể tìm ra Diêm Duy và Đào Thiên Hòa. Nàng phải mau chóng đến báo tin cho bọn họ, tuyệt đối không thể để thân phận của A Xuyên bị lộ.
Trong nhạc đoàn tống táng của bọn họ, cả bốn người thực ra đều là thí luyện giả. Giữa bọn họ quả thật hiểu nhau ít nhiều, ngày thường cùng làm việc, lúc riêng tư cũng thường trò chuyện về những kinh nghiệm trong thí luyện tinh, chỉ là thành tựu của mỗi người đều không cao.
Thân thế thê thảm của mấy người bọn họ đã định sẵn, chẳng ai là hạng lương thiện gì. Bất kể là kẻ nào làm ra chuyện xấu xa cũng chẳng có gì lạ, chỉ là với đầu óc tinh ranh như A Xuyên, sao lại để lộ tung tích được chứ!
…
Mười giờ sáng.
Lão Vương vừa ngủ dậy, rửa mặt chải đầu xong, đang định đánh một bài quyền thì nhận được điện thoại. Là người của phòng vệ ti địa phương gọi tới, bảo lão lập tức đến vùng hoang vu phía tây Thái Trạch huyện một chuyến.
Lão không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ mơ hồ cảm thấy điềm chẳng lành.
Lão không lập tức xuất phát, mà trước tiên gọi điện cho đồ đệ của mình, bảo hắn đi cùng.
Chuông reo mấy chục giây vẫn không ai nghe máy.
Chắc lại ngủ say như chết rồi. Giờ này, tên đồ đệ kia của lão chắc chắn vẫn chưa dậy.
Lão định qua gọi hắn dậy, nhưng chân vừa nhấc lên lại thu về. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn thôi, có dẫn hắn theo cũng chưa chắc giúp được gì.
Ngay trong phòng Tống Hanh, tiếng nước trong phòng tắm vẫn chưa ngừng lại.



